Thi tốt nghiệp

Đọc hiểu truyện ngắn Con Yêu Con ghét của Vũ Thị Thường

CON YÊU CON GHÉT

Lược phần đầu: Bớt và Nở đều là con gái của bà Ngải nhưng lại nhận sự phân biệt đối xử yêu – ghét trái ngược từ mẹ đến mức Bớt từng phải ấm ức khóc ầm ĩ: “Bu đừng có con yêu con ghét! Được, đã thế xem sau này bu già, một mình cái Nở có nuôi bu không, hay lúc ấy lại phải gọi đến tôi?”. Sau này, hai cô con gái đi lấy chồng, bà vẫn đối xử kiểu phân biệt, có gì cũng bù trì cho Nở, tiền nong gửi cả Nở nhưng rồi lại bị chính Nở dáo dở lấy hết tiền gom góp dành dụm của bà. Bà giận, khóa cửa, xuống cuối làng ở với mẹ con Bớt.

[…] Thấy mẹ đem quần áo, nồi niêu đến ở chung, Bớt rất mừng. Nhưng chị cố gặng mẹ cho hết lẽ:

– Bu nghĩ kỹ đi. Chẳng có sau này lại phiền bu ra, như chị Nở thì con không muốn…

Nghe con nhắc thế thì bà cụ lại ngượng. Bà cụ gượng cười:

– Mày khác, nó khác. Với có gì mà phải nghĩ hở con? Ðây này, bu cứ tính thế này: bao giờ đánh xong thằng Mỹ; bố con Hiên với cậu Tấn nó về, lúc bấy giờ ở đâu rồi hãy hay. Còn bây giờ thì bu cứ ở đây với mẹ con mày, chứ bu ở trên ấy một mình vong vóng cũng buồn, mà mẹ con mày dưới này thì lại bấn quá. Mày thì đã lắm thứ công tác. Lại còn lo làm lấy điểm lấy thóc nuôi con…

Từ ngày có bà đến ở chung, Bớt như người được cất đi một nửa gánh nặng trên vai. Giờ Bớt chỉ còn lo công tác với ra đồng làm, giá có phải đi họp hay đi học dăm, bảy ngày liền như lớp học chống sâu bệnh cho lúa vừa rồi, là Bớt có thể yên trí đùm gạo đi được, không phải như cái đận ngày xưa vừa họp đấy, mà bụng thì nôn lên với mấy đứa con còn vất vạ ra ở nhà, gửi liều cho hàng xóm. Mấy đứa trẻ được bà trông, chỉ vài tháng đã lớn, béo ra trông thấy. […] […] Bớt kéo con vào lòng, vạch tóc con ra, và chỉ vào cái sẹo to bằng cái trôn bát ở gần đỉnh đầu, vô tình kể với bà:

– Còn bố nó ở nhà, bố nó thương con này nhất, bố nó cứ bảo: Tội! Con gái xấu xí.

Bà cụ thở dài, và buột ra cái điều mà bà vẫn lấy làm ân hận:

– Ừ, đáng ra thì thế, con nào chả là con. Có mẹ cổ nhân cổ sơ, ngày xưa mẹ mới dọa ra thế chứ!

Bớt vội buông bé Hiên, ôm lấy vai mẹ:

– Ô hay! Con có nói gì đâu, sao bu cứ nghĩ ngợi thế nhỉ?

(Vũ Thị Thường, Tuyển tập truyện ngắn Việt Nam 1945 – 2005, NXB Công an Nhân dân, 2005, tr. 20 – 23)

Vũ Thị Thường – Tuyển tập truyện ngắn Việt Nam 1945–2005, NXB Công an Nhân dân, 2005
Tác giả – Tác phẩm
– Tác giả: Vũ Thị Thường (1927–2001) là nhà văn nữ tiêu biểu của văn học Việt Nam hiện đại, thường viết về đề tài đời sống nông thôn và thân phận người phụ nữ.
– Tác phẩm: “Con yêu con ghét” khắc họa sâu sắc tình mẫu tử, sự thức tỉnh của người mẹ sau lỗi lầm, và tấm lòng hiếu thảo, vị tha của người con gái.

Gợi ý đáp án đọc hiểu văn bản “Con yêu con ghét”

Câu 1. Xác định ngôi kể được sử dụng trong văn bản
Ngôi kể: Ngôi thứ ba.
→ Người kể chuyện giấu mình, giúp câu chuyện được nhìn nhận khách quan, thể hiện được nhiều góc nhìn khác nhau về nhân vật.
Câu 2. Chỉ ra một số chi tiết cho thấy nhân vật Bớt không giận mẹ dù từng bị phân biệt đối xử
– Thấy mẹ đem quần áo, nồi niêu đến ở chung, Bớt rất mừng.
– Nhắc mẹ suy nghĩ kỹ, sợ mẹ lại vất vả mà không trách móc.
– Cảm thấy yên tâm, vui vẻ vì có mẹ giúp đỡ việc nhà, trông con.
– Nói chuyện tự nhiên, gần gũi, không hề có thái độ giận hờn.
→ Thể hiện tấm lòng hiếu thảo, nhân hậu, bao dung của người con.
Câu 3. Xác định lời dẫn trực tiếp và chuyển thành lời dẫn gián tiếp
Lời dẫn trực tiếp:
“Còn bố nó ở nhà, bố nó thương con này nhất, bố nó cứ bảo: Tội! Con gái xấu xí.”

→ Chuyển sang lời dẫn gián tiếp:
Bớt kéo con vào lòng, vạch tóc con ra và kể với bà rằng khi còn ở nhà, bố nó thương con bé nhất, thường bảo tội nghiệp vì nó xấu xí.

Câu 4. Hành động ôm vai mẹ và lời nói của chị Bớt có ý nghĩa gì?
– Thể hiện sự áy náy của Bớt vì vô tình nhắc lại chuyện cũ khiến mẹ buồn.
– Bộc lộ sự lo lắng, yêu thương và cảm thông với mẹ.
– Qua đó, cho thấy nhân vật Bớt là người con hiền lành, biết sống bao dung, trân trọng tình cảm gia đình.
Câu 5. Thông điệp có ý nghĩa nhất em rút ra từ văn bản là gì?
– Cha mẹ cần yêu thương và đối xử công bằng với các con, tránh để tình cảm thiên lệch gây tổn thương.
– Người con cần sống hiếu thảo, bao dung, biết tha thứ cho cha mẹ dù từng bị đối xử không công bằng.
– Tình cảm gia đình là nơi dung hòa và hàn gắn mọi lỗi lầm, là giá trị thiêng liêng cần được trân trọng.
Tổng kết
– Nội dung: Truyện ngắn “Con yêu con ghét” ca ngợi tấm lòng hiếu thảo, vị tha của người con gái và sự thức tỉnh muộn màng nhưng sâu sắc của người mẹ.
– Nghệ thuật: Cách kể chuyện tự nhiên, lời thoại chân thực, khắc họa tâm lý nhân vật tinh tế, giàu sức gợi.

Câu hỏi thường gặp về văn bản “Con yêu con ghét”

1. Ai là tác giả của truyện ngắn “Con yêu con ghét”?
Tác giả là nhà văn Vũ Thị Thường – cây bút nữ tiêu biểu viết về tình cảm gia đình, phụ nữ và làng quê Việt Nam sau Cách mạng.
2. Văn bản “Con yêu con ghét” thuộc thể loại gì?
Thể loại: Truyện ngắn.
Đặc trưng: dung lượng ngắn, cốt truyện tập trung, khắc họa sâu sắc diễn biến tâm lý và tình cảm nhân vật.
3. Vì sao bà Ngải lại chọn xuống ở với mẹ con Bớt?
Vì bị cô con gái Nở lừa hết tiền, bà nhận ra tấm lòng chân thành của Bớt nên quyết định xuống ở cùng mẹ con Bớt để nương tựa lúc tuổi già.
4. Nhân vật Bớt có phẩm chất đáng quý nào?
Bớt là người con hiền lành, chịu thương chịu khó, hiếu thảo và bao dung.
Chị không trách mẹ, vẫn thương và lo cho mẹ thật lòng.
5. Thông điệp chính của truyện ngắn là gì?
Truyện gửi gắm thông điệp: hãy biết trân trọng và yêu thương những người thân trong gia đình; tình mẫu tử và lòng hiếu thảo là giá trị bền vững, thiêng liêng nhất của con người.

 

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *