Đọc đoạn trích sau:
Có lẽ bạn muốn trở thành mặt trời nhưng bạn chỉ là một ngôi sao. Có lẽ bạn muốn thành cây lớn nhưng bạn lại là một ngọn cỏ. Có lẽ bạn muốn trở thành một con sông lớn nhưng bạn lại chỉ là một con suối nhỏ…Thế là bạn tự ti với những gì mình có. Thực ra bạn cũng giống như những người khác, bạn cũng là một phong cảnh đẹp, cũng có không khí, cũng có bốn mùa xuân hạ thu đông, cũng là một phần đặc sắc của thế giới này… Bình thường đâu phải là đáng xấu hổ. Chỉ cần có vai trong cuộc sống là đã có vị trí thuộc về mình thực sự và bạn sáng lấp lánh từ vị trí ấy của mình…
Mỗi chúng ta đều là một sự mới mẻ, độc nhất vô nhị. Nếu chúng ta muốn độc lập tự chủ, muốn phát triển đặc điểm của mình thì chỉ có dựa vào chính bản thân mình. Nhưng điều đó không có nghĩa chúng ta phải xây dựng những cái mới lạ đặc biệt, cũng không có nghĩa là chúng ta ăn mặc quái dị, có những hành vi lạ lùng. Thực ra chỉ cần chúng ta tuân thủ những quy định của tập thể với điều kiện là gìn giữ cái tôi của mình, không tát nước theo mưa, không tranh thủ giậu đổ bìm leo thì bạn sẽ vẫn chính là bản thân mình…
Việc gìn giữ bản sắc riêng cũng giống như lịch sử lâu đời của loài người. Angelo Patrick, người đã viết mười ba cuốn sách và nhiều bài báo liên quan đến việc dạy dỗ trẻ con, nói “Điều tồi tệ nhất của con người chính là không thể trở thành chính mình và không giữ được cái tôi trong thể xác và tinh thần của mình”.
Mọi nghệ thuật đều là cách thể hiện cái tôi, vậy thì chúng ta phải hát về mình, vẽ về mình, làm nên bản thân mình. Chỉ khi nào chúng ta chăm chút cho mảnh đất nhỏ bé là cuộc sống của bản thân thì mới có thể thể hiện tốt vai trò của mình trong cuộc đời.
(Theo Giáo dục thành công kiểu Harvard, Thuỷ Trung Ngư – Vương Nghệ Lộ – Đặng Chi, NXB Lao động, 2018, tr. 310-314)
Thực hiện các yêu cầu sau:
Câu 1. Xác định luận đề của đoạn trích.
Câu 2. Trong đoạn trích, tác giả đã dùng những hình ảnh nào để biểu đạt khao khát của con người muốn trở thành những cá nhân nổi bật, có vị trí quan trọng trong đời sống?
Câu 3. Anh/Chị hiểu như thế nào về quan điểm của tác giả trong câu “Thực ra bạn cũng giống như những người khác, bạn cũng là một phong cảnh đẹp, cũng có không khí, cũng có bốn mùa xuân hạ thu đông, cũng là một phần đặc sắc của thế giới này”?
Câu 4. Nhận định “Mọi nghệ thuật đều là cách thể hiện cái tôi, vậy thì chúng ta phải hát về mình, vẽ về mình, làm nên bản thân mình” trong đoạn trích gợi cho anh/chị suy nghĩ gì?
Câu 5. Anh/chị có đồng tình với quan điểm của Angelo Patrick: “Điều tồi tệ nhất của con người chính là không thể trở thành chính mình và không giữ được cái tôi trong thể xác và tinh thần của mình” không? Vì sao?
![]()
Đáp án
Câu 1. Luận đề của đoạn trích:
- Sống là chính mình, trân trọng bản thân và giữ gìn cái tôi cá nhân.
Câu 2. Những hình ảnh biểu đạt khao khát của con người muốn trở thành cá nhân nổi bật:
- Mặt trời, cây lớn, con sông lớn.
Câu 3. Hiểu về quan điểm của tác giả trong câu:
“Thực ra bạn cũng giống như những người khác, bạn cũng là một phong cảnh đẹp, cũng có không khí, cũng có bốn mùa xuân hạ thu đông, cũng là một phần đặc sắc của thế giới này”:
- Mỗi người đều có vẻ đẹp và giá trị riêng biệt.
- Ai cũng có vị trí đặc biệt trong cuộc sống, không ai là vô nghĩa. → Tác giả muốn nhắn nhủ: hãy biết trân trọng bản thân, nhận ra giá trị của mình và của người khác.
Câu 4. Suy nghĩ về nhận định:
“Mọi nghệ thuật đều là cách thể hiện cái tôi, vậy thì chúng ta phải hát về mình, vẽ về mình, làm nên bản thân mình”:
- Nghệ thuật là phương tiện biểu đạt bản sắc cá nhân, là cách con người thể hiện dấu ấn riêng. → Gợi suy nghĩ về việc sống thật với chính mình, biết thể hiện bản thân một cách chân thực, không chạy theo sự khác biệt giả tạo.
Câu 5. Quan điểm về nhận định của Angelo Patrick:
→ Tôi đồng tình với quan điểm này.
- Sống mà không thể là chính mình, không giữ được cái tôi cá nhân thì con người sẽ đánh mất bản sắc, trở nên mờ nhạt và lạc lõng.
- Việc giữ gìn cái tôi là nền tảng để phát triển nhân cách, sống có giá trị và ý nghĩa.
Thông tin về tác giả
Thuỷ Trung Ngư – Vương Nghệ Lộ – Đặng Chi là nhóm tác giả Trung Quốc nổi tiếng với các công trình nghiên cứu và sách giáo dục truyền cảm hứng, đặc biệt dành cho thanh thiếu niên. Tác phẩm “Giáo dục thành công kiểu Harvard” là một trong những cuốn sách được yêu thích, chứa đựng nhiều bài học sâu sắc về cách sống, cách học và cách phát triển bản thân. Văn phong của các tác giả thường nhẹ nhàng, sâu lắng, giàu tính triết lý, giúp người đọc nhận thức rõ hơn về giá trị của bản thân và định hướng cuộc sống tích cực.
5 Câu hỏi mở rộng
Câu 6. Vì sao tác giả cho rằng “bình thường đâu phải là đáng xấu hổ”?
→ Vì sự bình thường vẫn mang trong nó giá trị riêng, miễn là con người sống có vai trò, có ý nghĩa và biết tỏa sáng từ chính vị trí của mình.
Câu 7. Theo bạn, thế nào là “giữ gìn cái tôi” trong xã hội hiện đại?
→ Là sống đúng với bản thân, không đánh mất bản sắc cá nhân, không chạy theo số đông một cách mù quáng, nhưng vẫn biết tôn trọng quy tắc chung của cộng đồng.
Câu 8. Việc “tát nước theo mưa” và “giậu đổ bìm leo” trong đoạn trích mang ý nghĩa gì?
→ Là những hành vi tiêu cực: chạy theo xu hướng một cách thiếu suy nghĩ, lợi dụng hoàn cảnh để trục lợi, làm mất đi sự chân thực và giá trị cá nhân.
Câu 9. Bạn hiểu thế nào về hình ảnh “chăm chút cho mảnh đất nhỏ bé là cuộc sống của bản thân”?
→ Là sự quan tâm, nuôi dưỡng và phát triển bản thân một cách bền vững, từ đó tạo nên giá trị riêng và đóng góp tích cực cho xã hội.
Câu 10. Từ đoạn trích, bạn rút ra bài học gì cho chính mình?
→ Tôi học được rằng: không cần phải trở thành người nổi bật nhất, chỉ cần sống đúng với bản thân, giữ gìn giá trị riêng và biết trân trọng chính mình là đã đủ để tỏa sáng.