Thi tốt nghiệp

Trả lời câu hỏi sau khi đọc Điệu nhạc của trái tim – Steve Goodier

Đọc đoạn trích sau:

“Đó là năm 1994. Thành phố Sarajevo bị bao vây hàng ngày, đạn pháo đã biến những tòa nhà một thời đẹp đẽ thành những đống gạch vụn. Cư dân trong thành phố sợ hãi, mệt mỏi và chán nản cùng cực. Rồi vào một ngày tháng hai, một quả đạn pháo rơi vào giữa khu chợ đông đúc, giết chết 68 thường dân. Nhiều người khác bị thương và tàn tật vì quả đạn pháo này. Một nhạc công chơi đàn cello trong giàn nhạc giao hưởng cảm thấy không thể chịu nổi cảnh giết chóc này nữa. Ông ta mang đàn ra giữa chợ, ngồi xuống đống gạch vụn và bắt đầu chơi một bản hòa tấu. Khi bản nhạc kết thúc, ông lặng lẽ xếp đàn rồi ra về. Trong 67 ngày liên tục sau đó, ngày nào ông cũng mang đàn ra chợ và chơi một bản nhạc. Đó chính là món quà tình yêu ông dành cho thành phố và các cư dân ở đây. Ông làm điều đó vì cảm thấy rằng cần tiếp thêm hy vọng cho cộng đồng của mình.

Hy vọng chính là điệu nhạc của trái tim. Khi mất đi hy vọng, bạn sẽ không còn gì để mất nữa. Tình trạng tuyệt vọng cùng cực sẽ giết chết tất cả những gì nó chạm phải. Nhưng hy vọng sẽ cho ta sức mạnh để tiếp tục bước đi.

Trong những thời điểm mà mọi thứ dường như sụp đổ quanh bạn, có bao giờ bạn thử tĩnh tâm để lắng nghe tiếng nhạc trong trái tim mình không – tiếng nhạc của hy vọng, dẫn dắt bạn vượt qua bóng đêm u tối của thời khắc đau buồn để hướng đến tương lai ? Hãy chú ý lắng nghe. Tiếng nhạc vẫn còn đó, chỉ dành riêng cho bạn.”

(Trích Điệu nhạc của trái tim – Steve Goodier)

Thực hiện các yêu cầu:

Câu 1. Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản.

Câu 2. Theo tác giả, niềm hy vọng có ý nghĩa như thế nào đối với mỗi con người?

Câu 3. Theo anh/chị, vì sao “hy vọng chính là điệu nhạc của trái tim”?

Câu 4. Anh /chị có đồng tình với quan điểm của tác giả, rằng: “khi mất đi hy vọng, bạn sẽ không còn gì để mất nữa” không? Lí giải?

TRẢ LỜI

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của văn bản: Nghị luận

Câu 2.

Theo tác giả, niềm hy vọng là “điệu nhạc của trái tim. Khi mất đi hy vọng, bạn sẽ không còn gì để mất nữa. Tình trạng tuyệt vọng cùng cực sẽ giết chết tất cả những gì nó chạm phải. Nhưng hy vọng sẽ cho ta sức mạnh để tiếp tục bước đi.”

Câu 3.

“Hy vọng chính là điệu nhạc của trái tim” vì chính hy vọng khiến cho cảm  xúc của con người thăng hoa, tích cực hơn, yêu đời hơn, có cho mình nhiều cảm xúc hạnh phúc, tươi vui khác; cổ vũ chúng ta vượt qua được những nghịch cảnh, khó khăn trong cuộc sống.

Câu 4.

Quan điểm của tác giả: “Khi mất đi hy vọng, bạn sẽ không còn gì để mất nữa” là một quan điểm đúng đắn. Khi ta mất đi hy vọng thì ta sẽ không còn trông chờ, không còn tin tưởng rằng những điều tốt đẹp sẽ tới với mình nữa. Khi đó, ta không còn một chút động lực nào để cố trụ lại trên con đường đời, không thể đứng dậy mà bước tiếp nữa. Không còn động lực, không có nguồn động viên tinh thần, chúng ta sẽ chỉ biết phó mặc bản thân cho số phận, cho hoàn cảnh đưa đẩy. Nếu như vậy, chúng ta sẽ chẳng thể đạt được thành công gì, cuộc sống cũng không còn ý nghĩa gì nữa. Ngược lại, nếu như có hy vọng, dù chỉ một chút, ta vẫn có động lực để không đầu hàng trước số phận, hoàn cảnh khó khăn, tiếp tục bước lên phía trước để đạt được mục tiêu của mình. Chính vì thế, mất hy vọng là mất tất cả, không còn gì để mất nữa.

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *